Share on Facebook0Share on Google+0Share on LinkedIn0Buffer this pagePin on Pinterest0Share on Reddit0Share on StumbleUpon0Tweet about this on Twitter0Share on Tumblr
Khán giả Bernabeu không đời nào vỗ tay cho một cầu thủ Barcelona, huống chi cầu thủ ấy vừa ghi bàn đánh sập pháo đài của họ. Nhưng Ronaldinho là ngoại lệ trong những ngoại lệ.

 
Ronaldinho và những tiếng vỗ tay lịch sử

Trong toàn bộ lịch sử những trận El Clasico thù địch, không ai có được sự biệt đãi như Ronaldinho. Hôm ấy là ngày 19-11-2005, ngày nụ cười của Ronaldinho đã trở thành bất tử.

Trận đấu vào tháng 11 năm ấy, như mọi trận El Clasico khác, cũng thu hút sự chú ý của toàn thế giới. Khi ấy 2 CLB chỉ cách nhau vỏn vẹn 1 điểm trên BXH. Barca là đội chiếm chút lợi thế mong manh ấy với 22 điểm sau 11 trận đầu tiên. Nhưng họ vẫn chưa phải là đội dẫn đầu, vị trí ấy là của… Osasuna sau bước khởi đầu ấn tượng. Tất nhiên, việc Osasuna sẽ bị đánh bật ra khỏi vị trí cao nhất chỉ là vấn đề thời gian và kẻ thắng trong trận El Clasico hiển nhiên sẽ là đội làm việc ấy.

Đội hình Real lúc ấy vẫn đầy những ngôi sao: Iker Casillas, Raul, Zinedine Zidane, David Beckham, Robinho và Ronaldo. Đội hình Barca khiêm tốn hơn. Lionel Messi hãy còn là một cậu nhóc 18 tuổi vừa bộc lộ chút tiềm năng. Ngôi sao lớn nhất và duy nhất của họ chính là Ronaldinho, người đã bị Real từ chối chiêu mộ vì anh quá… xấu trai, không phù hợp với sách lược makerting của họ (Beckham được chọn thay thế).

Trận El Clasico vào tháng 11 năm ấy chính là lúc Ronaldinho chứng tỏ giá trị tuyệt vời của mình trước đội bóng đã phớt lờ tài năng của anh. Vào một đêm thần thánh, Ronaldinho đã biến hậu vệ 20 tuổi Sergio Ramos thành một chàng hề tội nghiệp. Tỷ số được mở sau 15 phút, người ghi bàn là Samuel Eto’o sau đường chuyền của Lionel Messi, khi ấy hãy còn mang chiếc áo số 30. Sau khi ghi bàn, Eto’o đã chạy đến cột cờ góc, chỉ tay về phía hàng ghế lãnh đạo Real, tay kia chỉ vào logo Barcelona như nhắc nhở cho Chủ tịch Florentino Perez ông đã sai lầm thế nào khi ruồng rẫy anh. 1-0 cũng là tỷ số của hiệp 1.

Hiệp 2 là lúc sàn diễn được dành cho Ronaldinho. Có bóng từ giữa sân chếch bên cánh trái, Ronaldinho lao đi như một mũi tên, ngoặt bóng loại Ramos và Helguera như thể cả 2 không tồn tại rồi lừa nốt Casillas, sút bóng vào góc gần trong cái xoạc bóng lấy lệ của Roberto Carlos.

Chỉ 20 phút sau, Ronaldinho lại có một siêu phẩm khác. Vẫn ở cánh trái, vẫn là một tốc độ không thể theo kịp và cú ngoặt bóng biến Ramos thành một kẻ học việc, chỉ khác là cú sút này ghim quả bóng vào góc xa. Khi Casillas buồn rầu vào lưới nhặt bóng, Ronaldinho hồn nhiên ăn mừng thì một điều phi thường xảy ra tại Beranbeu. Khởi đầu từ một hai người, sau đó lan rộng ra, các CĐV Real đứng dậy và vỗ tay cho người vừa sút tung lưới đội bóng của họ.

Ronaldinho chinh phục cả Bernabeu

Đấy là sự thừa nhận tuyệt vời nhất mà Ronaldinho từng có trong sự nghiệp, nó quý hơn cả Quả bóng vàng, quý hơn hàng vạn lời khen ngợi. Được chính kẻ thù tôn vinh ngay trên đất của họ, vinh dự ấy là tuyệt đỉnh của sự thừa nhận. Tài năng của Ronaldinho thì miễn bàn, anh còn có nụ cười hồn nhiên, khiến ngay cả những người lẽ ra phải căm ghét anh nhất cũng trở nên mềm lòng.

Còn với Real? Cú đúp của Ronaldinho (trận ấy kết thúc với tỷ số 4-2) đã nhấn chìm họ vào một cơn khủng hoảng (cũng trong mùa bóng ấy Chủ tịch Florentino Perez từ chức). Hậu vệ Helguera sau đó thừa nhận: “Đấy là trải nghiệm tồi tệ nhất của tôi tại Real. Không có gì phải bào chữa, là một Madridista, không gì đau bằng việc CĐV vỗ tay chúc mừng đối thủ”.

Cũng từ cột mốc ấy, Barca đã lao đi với tốc độ không ai cản nổi. Họ vô địch La Liga với 12 điểm cách biệt so với đội thứ nhì và vô địch Champions League. “Đấy là một trận cầu hoàn hảo,” Ronaldinho nhớ lại. “Tôi sẽ không bao giờ quên đêm ấy vì rất hiếm khi một cầu thủ được CĐV đối thủ hoan hô”.

Khi Ronaldinho đoạt Quả bóng vàng một năm sau đó, anh đã nói: “Chúa tặng quà cho mọi người. Người thì viết hay, người thì nhảy giỏi, ông ấy cho tôi khả năng chơi bóng và tôi đã cố tận dụng nó″.

 LINK XEM TRỰC TIẾP BÓNG ĐÁ